The Ransom
of Red Chief
by O. Henry
It looked like a good thing: but wait till I tell you. We
were down South, in Alabama--Bill Driscoll and myself-when this kidnapping
idea struck us. It was, as Bill afterward expressed it, "during a moment
of temporary mental apparition"; but we didn't find that out till later.
There was a town down there, as flat as a flannel-cake, and called Summit, of course. It contained inhabitants of as undeleterious and self-satisfied a class of peasantry as ever clustered around a Maypole. Bill and me had a joint capital of about six hundred dollars, and we needed just two thousand dollars more to pull off a fraudulent town-lot scheme in Western Illinois with. We talked it over on the front steps of the hotel. Philoprogenitiveness, says we, is strong in semi-rural communities therefore, and for other reasons, a kidnapping project ought to do better there than in the radius of newspapers that send reporters out in plain clothes to stir up talk about such things. We knew that Summit couldn't get after us with anything stronger than constables and, maybe, some lackadaisical bloodhounds and a diatribe or two in the Weekly Farmers' Budget. So, it looked good. We selected for our victim the only child of a prominent citizen named Ebenezer Dorset. The father was respectable and tight, a mortgage fancier and a stern, upright collection-plate passer and forecloser. The kid was a boy of ten, with bas-relief freckles, and hair the colour of the cover of the magazine you buy at the news-stand when you want to catch a train. Bill and me figured that Ebenezer would melt down for a ransom of two thousand dollars to a cent. But wait till I tell you. About two miles from Summit was a little mountain, covered with a dense cedar brake. On the rear elevation of this mountain was a cave. There we stored provisions. One evening after sundown, we drove in a buggy past old Dorset's house. The kid was in the street, throwing rocks at a kitten on the opposite fence. "Hey, little boy!" says Bill, "would you like to have a bag of candy and a nice ride?" The boy catches Bill neatly in the eye with a piece of brick. "That will cost the old man an extra five hundred dollars," says Bill, climbing over the wheel. That boy put up a fight like a welter-weight cinnamon bear; but, at last, we got him down in the bottom of the buggy and drove away. We took him up to the cave, and I hitched the horse in the cedar brake. After dark I drove the buggy to the little village, three miles away, where we had hired it, and walked back to the mountain. Bill was pasting court-plaster over the scratches and bruises on his features. There was a fire burning behind the big rock at the entrance of the cave, and the boy was watching a pot of boiling coffee, with two buzzard tailfeathers stuck in his red hair. He points a stick at me when I come up, and says: "Ha! cursed paleface, do you dare to enter the camp of Red Chief, the terror of the plains?" "He's all right now," says Bill, rolling up his trousers and examining some bruises on his shins. "We're playing Indian. We're making Buffalo Bill's show look like magic-lantern views of Palestine in the town hall. I'm Old Hank, the Trapper, Red Chief's captive, and I'm to be scalped at daybreak. By Geronimo! that kid can kick hard." Yes, sir, that boy seemed to be having the time of his life. The fun of camping out in a cave had made him forget that he was a captive himself. He immediately christened me Snake-eye, the Spy, and announced that, when his braves returned from the warpath, I was to be broiled at the stake at the rising of the sun. Then we had supper; and he filled his mouth full of bacon and bread and gravy, and began to talk. He made a during-dinner speech something like this: "I like this fine. I never camped out before; but I had a pet 'possum once, and I was nine last birthday. I hate to go to school. Rats ate up sixteen of Jimmy Talbot's aunt's speckled hen's eggs. Are there any real Indians in these woods? I want some more gravy. Does the trees moving make the wind blow? We had five puppies. What makes your nose so red, Hank? My father has lots of money. Are the stars hot? I whipped Ed Walker twice, Saturday. I don't like girls. You dassent catch toads unless with a string. Do oxen make any noise? Why are oranges round? Have you got beds to sleep on in this cave? Amos Murray has got six toes. A parrot can talk, but a monkey or a fish can't. How many does it take to make twelve?" Every few minutes he would remember that he was a pesky redskin, and pick up his stick rifle and tiptoe to the mouth of the cave to rubber for the scouts of the hated paleface. Now and then he would let out a warwhoop that made Old Hank the Trapper, shiver. That boy had Bill terrorized from the start. "Red Chief," says I to the kid, "would you like to go home?" "Aw, what for?" says he. "I don't have any fun at home. I hate to go to school. I like to camp out. You won't take me back home again, Snake-eye, will you?" "Not right away," says I. "We'll stay here in the cave a while." "All right!" says he. "That'll be fine. I never had such fun in all my life." We went to bed about eleven o'clock. We spread down some wide blankets and quilts and put Red Chief between us. We weren't afraid he'd run away. He kept us awake for three hours, jumping up and reaching for his rifle and screeching: "Hist! pard," in mine and Bill's ears, as the fancied crackle of a twig or the rustle of a leaf revealed to his young imagination the stealthy approach of the outlaw band. At last, I fell into a troubled sleep, and dreamed that I had been kidnapped and chained to a tree by a ferocious pirate with red hair. Just at daybreak, I was awakened by a series of awful screams from Bill. They weren't yells, or howls, or shouts, or whoops, or yawps, such as you'd expect from a manly set of vocal organs--they were simply indecent, terrifying, humiliating screams, such as women emit when they see ghosts or caterpillars. It's an awful thing to hear a strong, desperate, fat man scream incontinently in a cave at daybreak. I jumped up to see what the matter was. Red Chief was sitting on Bill's chest, with one hand twined in Bill's hair. In the other he had the sharp case-knife we used for slicing bacon; and he was industriously and realistically trying to take Bill's scalp, according to the sentence that had been pronounced upon him the evening before. I got the knife away from the kid and made him lie down again. But, from that moment, Bill's spirit was broken. He laid down on his side of the bed, but he never closed an eye again in sleep as long as that boy was with us. I dozed off for a while, but along toward sun-up I remembered that Red Chief had said I was to be burned at the stake at the rising of the sun. I wasn't nervous or afraid; but I sat up and lit my pipe and leaned against a rock. . "What you getting up so soon for, Sam?" asked Bill. "Me?" says I. "Oh, I got a kind of a pain in my shoulder. I thought sitting up would rest it." "You're a liar!" says Bill. "You're afraid. You was to be burned at sunrise, and you was afraid he'd do it. And he would, too, if he could find a match. Ain't it awful, Sam? Do you think anybody will pay out money to get a little imp like that back home?" "Sure," said I. "A rowdy kid like that is just the kind that parents dote on. Now, you and the Chief get up and cook breakfast, while I go up on the top of this mountain and reconnoitre." I went up on the peak of the little mountain and ran my eye over the contiguous vicinity. Over toward Summit I expected to see the sturdy yeomanry of the village armed with scythes and pitchforks beating the countryside for the dastardly kidnappers. But what I saw was a peaceful landscape dotted with one man ploughing with a dun mule. Nobody was dragging the creek; no couriers dashed hither and yon, bringing tidings of no news to the distracted parents. There was a sylvan attitude of somnolent sleepiness pervading that section of the external outward surface of Alabama that lay exposed to my view. "Perhaps," says I to myself, "it has not yet been discovered that the wolves have borne away the tender lambkin from the fold. Heaven help the wolves!" says I, and I went down the mountain to breakfast. When I got to the cave I found Bill backed up against the side of it, breathing hard, and the boy threatening to smash him with a rock half as big as a coconut. "He put a red-hot boiled potato down my back," explained Bill, "and then mashed it with his foot; and I boxed his ears. Have you got a gun about you, Sam?" I took the rock away from the boy and kind of patched up the argument. "I'll fix you," says the kid to Bill. "No man ever yet struck the Red Chief but what he got paid for it. You better beware!" After breakfast the kid takes a piece of leather with strings wrapped around it out of his pocket and goes outside the cave unwinding it. "What's he up to now?" says Bill, anxiously. "You don't think he'll run away, do you, Sam?" "No fear of it," says I. "He don't seem to be much of a home body. But we've got to fix up some plan about the ransom. There don't seem to be much excitement around Summit on account of his disappearance; but maybe they haven't realized yet that he's gone. His folks may think he's spending the night with Aunt Jane or one of the neighbours. Anyhow, he'll be missed to-day. To-night we must get a message to his father demanding the two thousand dollars for his return." Just then we heard a kind of war-whoop, such as David might have emitted when he knocked out the champion Goliath. It was a sling that Red Chief had pulled out of his pocket, and he was whirling it around his head. I dodged, and heard a heavy thud and a kind of a sigh from Bill, like a horse gives out when you take his saddle off. A niggerhead rock the size of an egg had caught Bill just behind his left ear. He loosened himself all over and fell in the fire across the frying pan of hot water for washing the dishes. I dragged him out and poured cold water on his head for half an hour. By and by, Bill sits up and feels behind his ear and says: "Sam, do you know who my favourite Biblical character is?" "Take it easy," says I. "You'll come to your senses presently." "King Herod," says he. "You won't go away and leave me here alone, will you, Sam?" I went out and caught that boy and shook him until his freckles rattled. "If you don't behave," says I, "I'll take you straight home. Now, are you going to be good, or not?" "I was only funning," says he sullenly. "I didn't mean to hurt Old Hank. But what did he hit me for? I'll behave, Snake-eye, if you won't send me home, and if you'll let me play the Black Scout to-day." "I don't know the game," says I. "That's for you and Mr. Bill to decide. He's your playmate for the day. I'm going away for a while, on business. Now, you come in and make friends with him and say you are sorry for hurting him, or home you go, at once." I made him and Bill shake hands, and then I took Bill aside and told him I was going to Poplar Cove, a little village three miles from the cave, and find out what I could about how the kidnapping had been regarded in Summit. Also, I thought it best to send a peremptory letter to old man Dorset that day, demanding the ransom and dictating how it should be paid. "You know, Sam," says Bill, "I've stood by you without batting an eye in earthquakes, fire and flood--in poker games, dynamite outrages, police raids, train robberies and cyclones. I never lost my nerve yet till we kidnapped that two-legged skyrocket of a kid. He's got me going. You won't leave me long with him, will you, Sam?" "I'll be back some time this afternoon," says I. "You must keep the boy amused and quiet till I return. And now we'll write the letter to old Dorset." Bill and I got paper and pencil and worked on the letter while Red Chief, with a blanket wrapped around him, strutted up and down, guarding the mouth of the cave. Bill begged me tearfully to make the ransom fifteen hundred dollars instead of two thousand. "I ain't attempting," says he, "to decry the celebrated moral aspect of parental affection, but we're dealing with humans, and it ain't human for anybody to give up two thousand dollars for that forty-pound chunk of freckled wildcat. I'm willing to take a chance at fifteen hundred dollars. You can charge the difference up to me." So, to relieve Bill, I acceded, and we collaborated a letter that ran this way: Ebenezer Dorset, Esq.:
We have your boy concealed in a place far from Summit. It
is useless for you or the most skilful detectives to attempt to find him.
Absolutely, the only terms on which you can have him restored to you are
these: We demand fifteen hundred dollars in large bills for his return; the
money to be left at midnight to-night at the same spot and in the same box as
your reply--as hereinafter described. If you agree to these terms, send your
answer in writing by a solitary messenger to-night at half-past eight
o'clock. After crossing Owl Creek, on the road to Poplar Cove, there are
three large trees about a hundred yards apart, close to the fence of the
wheat field on the right-hand side. At the bottom of the fence-post, opposite
the third tree, will be found a small pasteboard box.
The messenger will place the answer in this box and return immediately to Summit. If you attempt any treachery or fail to comply with our demand as stated, you will never see your boy again. If you pay the money as demanded, he will be returned to you safe and well within three hours. These terms are final, and if you do not accede to them no further communication will be attempted. TWO DESPERATE MEN. I addressed this letter to Dorset, and put it in my pocket. As I was about to start, the kid comes up to me and says: "Aw, Snake-eye, you said I could play the Black Scout while you was gone." "Play it, of course," says I. "Mr. Bill will play with you. What kind of a game is it?" "I'm the Black Scout," says Red Chief, "and I have to ride to the stockade to warn the settlers that the Indians are coming. I 'm tired of playing Indian myself. I want to be the Black Scout." "All right," says I. "It sounds harmless to me. I guess Mr. Bill will help you foil the pesky savages." "What am I to do?" asks Bill, looking at the kid suspiciously. "You are the hoss," says Black Scout. "Get down on your hands and knees. How can I ride to the stockade without a hoss?" "You'd better keep him interested," said I, "till we get the scheme going. Loosen up." Bill gets down on his all fours, and a look comes in his eye like a rabbit's when you catch it in a trap. " How far is it to the stockade, kid? " he asks, in a husky manner of voice. "Ninety miles," says the Black Scout. "And you have to hump yourself to get there on time. Whoa, now!"
The Black Scout jumps on Bill's back and digs his heels in
his side.
"For Heaven's sake," says Bill, "hurry back, Sam, as soon as you can. I wish we hadn't made the ransom more than a thousand. Say, you quit kicking me or I '11 get up and warm you good." I walked over to Poplar Cove and sat around the postoffice and store, talking with the chawbacons that came in to trade. One whiskerand says that he hears Summit is all upset on account of Elder Ebenezer Dorset's boy having been lost or stolen. That was all I wanted to know. I bought some smoking tobacco, referred casually to the price of black-eyed peas, posted my letter surreptitiously and came away. The postmaster said the mail-carrier would come by in an hour to take the mail on to Summit. When I got back to the cave Bill and the boy were not to be found. I explored the vicinity of the cave, and risked a yodel or two, but there was no response. So I lighted my pipe and sat down on a mossy bank to await developments. In about half an hour I heard the bushes rustle, and Bill wabbled out into the little glade in front of the cave. Behind him was the kid, stepping softly like a scout, with a broad grin on his face. Bill stopped, took off his hat and wiped his face with a red handkerchief. The kid stopped about eight feet behind him. "Sam," says Bill, "I suppose you'll think I'm a renegade, but I couldn't help it. I'm a grown person with masculine proclivities and habits of self-defence, but there is a time when all systems of egotism and predominance fail. The boy is gone. I have sent him home. All is off. There was martyrs in old times," goes on Bill, "that suffered death rather than give up the particular graft they enjoyed. None of 'em ever was subjugated to such supernatural tortures as I have been. I tried to be faithful to our articles of depredation; but there came a limit." "What's the trouble, Bill?" I asks him. "I was rode," says Bill, "the ninety miles to the stockade, not barring an inch. Then, when the settlers was rescued, I was given oats. Sand ain't a palatable substitute. And then, for an hour I had to try to explain to him why there was nothin' in holes, how a road can run both ways and what makes the grass green. I tell you, Sam, a human can only stand so much. I takes him by the neck of his clothes and drags him down the mountain. On the way he kicks my legs black-and-blue from the knees down; and I've got two or three bites on my thumb and hand cauterized. "But he's gone"--continues Bill--"gone home. I showed him the road to Summit and kicked him about eight feet nearer there at one kick. I'm sorry we lose the ransom; but it was either that or Bill Driscoll to the madhouse." Bill is puffing and blowing, but there is a look of ineffable peace and growing content on his rose-pink features. "Bill," says I, "there isn't any heart disease in your family, is there?" "No," says Bill, "nothing chronic except malaria and accidents. Why?" "Then you might turn around," says I, "and have a look behind you." Bill turns and sees the boy, and loses his complexion and sits down plump on the ground and begins to pluck aimlessly at grass and little sticks. For an hour I was afraid for his mind. And then I told him that my scheme was to put the whole job through immediately and that we would get the ransom and be off with it by midnight if old Dorset fell in with our proposition. So Bill braced up enough to give the kid a weak sort of a smile and a promise to play the Russian in a Japanese war with him as soon as he felt a little better. I had a scheme for collecting that ransom without danger of being caught by counterplots that ought to commend itself to professional kidnappers. The tree under which the answer was to be left--and the money later on--was close to the road fence with big, bare fields on all sides. If a gang of constables should be watching for any one to come for the note they could see him a long way off crossing the fields or in the road. But no, sirree! At half-past eight I was up in that tree as well hidden as a tree toad, waiting for the messenger to arrive. Exactly on time, a half-grown boy rides up the road on a bicycle, locates the pasteboard box at the foot of the fencepost, slips a folded piece of paper into it and pedals away again back toward Summit. I waited an hour and then concluded the thing was square. I slid down the tree, got the note, slipped along the fence till I struck the woods, and was back at the cave in another half an hour. I opened the note, got near the lantern and read it to Bill. It was written with a pen in a crabbed hand, and the sum and substance of it was this: Two Desperate Men. Gentlemen: I received your letter to-day by post, in regard to the ransom you ask for the return of my son. I think you are a little high in your demands, and I hereby make you a counter-proposition, which I am inclined to believe you will accept. You bring Johnny home and pay me two hundred and fifty dollars in cash, and I agree to take him off your hands. You had better come at night, for the neighbours believe he is lost, and I couldn't be responsible for what they would do to anybody they saw bringing him back.
Very respectfully,
EBENEZER DORSET.
"Great pirates of Penzance!" says I; "of
all the impudent--"
But I glanced at Bill, and hesitated. He had the most appealing look in his eyes I ever saw on the face of a dumb or a talking brute. "Sam," says he, "what's two hundred and fifty dollars, after all? We've got the money. One more night of this kid will send me to a bed in Bedlam. Besides being a thorough gentleman, I think Mr. Dorset is a spendthrift for making us such a liberal offer. You ain't going to let the chance go, are you?" "Tell you the truth, Bill," says I, "this little he ewe lamb has somewhat got on my nerves too. We'll take him home, pay the ransom and make our get-away." We took him home that night. We got him to go by telling him that his father had bought a silver-mounted rifle and a pair of moccasins for him, and we were going to hunt bears the next day. It was just twelve o'clock when we knocked at Ebenezer's front door. Just at the moment when I should have been abstracting the fifteen hundred dollars from the box under the tree, according to the original proposition, Bill was counting out two hundred and fifty dollars into Dorset's hand. When the kid found out we were going to leave him at home he started up a howl like a calliope and fastened himself as tight as a leech to Bill's leg. His father peeled him away gradually, like a porous plaster. "How long can you hold him?" asks Bill. "I'm not as strong as I used to be," says old Dorset, "but I think I can promise you ten minutes." "Enough," says Bill. "In ten minutes I shall cross the Central, Southern and Middle Western States, and be legging it trippingly for the Canadian border." And, as dark as it was, and as fat as Bill was, and as good a runner as I am, he was a good mile and a half out of summit before I could catch up with him. Notice:
* Buffalo Bill (1846-1917): ông bầu rạp xiếc nổi
tiếng Hoa Kỳ trong thời kì khai phá miền Tây
* Gerogimo (1829-1909): lãnh tụ kiệt xuất của tộc
Bedonkohe Apache trong cuộc chiến Apache
*David (1037 TCN - 967 TCN): vị vua thứ hai của Vương quốc
Israel thống nhất. Theo Kinh thánh, David là người đã đánh bại tên khổng lồ
Goliath, đem lại thắng lợi cho người Israel trước quân đội
Philistines
*Những tên cướp biển vùng Penzance: vở hí nhạc kịch gồm 2
màn, nhạc bởi Athur Sullivan, libretto bởi Gilbert
|
Món tiền chuộc Tù trưởng Đỏ
O'Henry
Mọi chuyện nghe có vẻ tốt đẹp: nhưng đừng vội lầm tưởng, hãy để tôi kể bạn nghe đã nhé. Chúng tôi đang đi về miền Nam, và chính ở Alabama, Bill Driscoll và tôi bỗng nảy ra ý tưởng bắt cóc ai đó. Ý tưởng ấy, như Bill mô tả, "ra đời trong một phút ma xui quỷ khiến," nhưng phải rất lâu sau đó, chúng tôi mới hiểu điều này. Ở Alabama có một thị trấn trên vùng đất phẳng như bánh kếp vậy, và tất nhiên thị trấn ấy có tên là Summit. Giống như một đám người vô dụng quanh năm chỉ biết nhảy múa quanh cây nêu, cư dân thị trấn này luôn tự thấy hài lòng với cuộc sống bần tiện của tầng lớp nông dân. Billy và tôi có khoảng 6000 đô-la, và chỉ thiếu 2000 đô-la nữa thôi, chúng tôi đã có thể thực hiện một phi vụ lừa đảo khiến cả cái thị trấn ở miền tây Illinois này rúng động rồi. Chúng tôi đã bàn bạc qua trước cửa khách sạn. Ở cái vùng nông thôn nửa mùa này, chúng tôi nói với nhau, người ta sinh đẻ dữ lắm, và vì nhiều lí do khác nữa, nên việc bắt cóc trẻ con ở đây sẽ dễ tiến hành hơn ở những vùng đã nằm trong tầm ngắm của các tờ báo, nơi luôn đầy rẫy đám phóng viên trà trộn vào dân thường để moi tin về những chuyện kiểu này. Chúng tôi biết người dân Summit chỉ có thể điều mấy ông đô đốc già nua hay mấy con chó săn nhát cáy truy bắt chúng tôi, hoặc cùng lắm là viết mấy bài tố cáo đăng lên Tuần san Ngân quỹ Nông dân mà thôi. Nhìn chung, mọi chuyện có vẻ thuận lợi. Đứa trẻ trong tầm ngắm của chúng tôi là cậu ấm duy nhất của một người đàn ông có tiếng trong vùng – Ebenezer Dorset. Ông bố là một con người đáng kính và khó tính, một kẻ thích thế chấp và là một nhà từ thiện, một chủ nợ nghiêm nghị và liêm khiết. Đứa con trai là một cậu bé trạc mười tuổi có khuôn mặt lỗ rỗ như tổ ong và mái tóc xỉn màu như trang bìa của mấy tờ tạp chí bạn mua ở sạp báo khi chờ tàu vậy. Bill và tôi nghĩ rằng Ebenezer sẽ phải động lòng mà trả khoản tiền chuộc 2000 đô-la lẻ một xu. Nhưng đừng vội lầm tưởng, hãy để tôi kể bạn nghe đã nhé. Cách Summit khoảng hai dặm là một ngọn núi nhỏ bao phủ bởi tuyết tùng. Đằng sau núi có một cái hang. Chúng tôi trữ thực phẩm ở đây. Vào một buổi tối sau khi mặt trời lặn, chúng tôi lái xe ngựa qua căn nhà cổ của Dorset. Thằng bé đang ở trên phố ném đá vào chú mèo con ở hàng rào đối diện "Ê nhóc con!" Bill lên tiếng, "muốn ăn kẹo và đi chơi không?" Thằng bé ném ngay một mẩu gạch vào trúng mắt Bill "Lão ta sẽ phải trả thêm 500 đô-la cho chuyện này," Bill lẩm bẩm rồi trèo ra khỏi xe Đứa trẻ chống cự như một con gấu Bắc Mỹ hạng trung, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng trói được nó vào cuối xe và tẩu thoát. Chúng tôi đưa thằng bé lên hang, và tôi buộc con ngựa vào gốc cây tuyết tùng. Khi đêm xuống, tôi đánh xe đến một ngôi làng nhỏ cách đó ba dặm, nơi chúng tôi đã thuê xe, và đi bộ về núi. Bill đang băng bó mấy vết thâm trầy trên người. Đằng sau tảng đá lớn ở cửa hang là một đống lửa to, và thằng bé, với hai chiếc lông đuôi chim ó cài trên tóc, đang nhìn chăm chăm vào bình cà phê đang sôi. Khi tôi đến gần, nó chĩa cành cây khô vào tôi và hét lớn: "Ha! tên da trắng đáng nguyền rủa kia, người có dám xông vào trại của Tù trưởng Đỏ, nỗi khiếp sợ của vùng đồng bằng hay không? "Nó ổn rồi," Bill vừa nói vừa xắn quần lên và xem xét mấy vết bầm ở bắp chân. "Bọn tôi đang chơi trò Người Da đỏ. So với trò này, chương trình xiếc của Buffalo Bill thật chẳng khác nào cuộn phim cũ về Palestine chiếu ở tòa thị chính vậy. Tôi là Hank Già, kẻ Bẫy thú, con tin của Tù trưởng Đỏ, và khi trời sáng, tôi sẽ bị lột da. Ôi Gerogimo! Thằng nhóc này đá đau thật đấy." Vâng, quả thật là vậy, thằng nhóc dường như đang tận hưởng quãng thời gian đẹp nhất đời mình. Niềm vui thú khi được cắm trại trong hang đã khiến thằng bé quên mất rằng nó mới là con tin. Nó lập tức gọi tôi là Mắt Rắn, tên Gián điệp, và tuyên bố rằng khi những chiến binh dũng cảm của nó trở về từ mặt trận, tôi sẽ bị cột vào một cái cọc rồi thiêu sống khi mặt trời mọc. Rồi chúng tôi dùng bữa đêm. Thằng bé nhét đầy miệng những là thịt hun khói, bánh mỳ và nước xốt, và bắt đầu nói. Nó làm một bài diễn thuyết kiểu thế này trong lúc ăn "Món này ngon đấy. Tôi chưa bao giờ đi cắm trại, nhưng tôi đã từng chơi trò cắm trại, và tôi tròn chín tuổi vào sinh nhật trước. Tôi ghét đi học. Chuột ăn hết gần 16 quả trứng của con gà mái đốm của dì Jimmy Talbot đấy. Trong rừng có bọn Da Đỏ thật không vậy? Cho tôi thêm nước xốt đi. Có đúng là gió thổi do cây cối chạy qua chạy lại không vậy? Chúng tôi có năm con chó con. Sao mũi ông đỏ vậy, Hank? Cha tôi có nhiều tiền lắm. Sao trời có nóng lắm không vậy? Tôi quất Ed Walker hai cái vào thứ bảy trước đấy! Tôi không thích con gái. Nếu không dùng chỉ thì ông không bắt được nòng nọc đâu. Bò rừng có kêu không vậy? Tại sao quả cam lại hình tròn? Trong hang có giường ngủ không vậy? Amos Murrey có đến sáu ngón chân đấy. Vẹt có thể nói nhưng khỉ hay cá thì không. Một tá là bao nhiêu vậy? Cũng có lúc nó nhớ ra là nó đang đóng vai một tù trưởng da đỏ khó tính. Nó nhặt khẩu súng trường bằng củi khô lên rồi nhón chân ra cửa hang, quyết tâm tìm kiếm bọn trinh sát của tên da trắng đáng nguyền rủa nọ. Cứ thỉnh thoảng nó lại hét lên một tiếng thật lớn khiến Hank Già, kẻ Bẫy thú, phải rùng mình. Bill đã bị thằng bé tra tấn tinh thần ngay từ đầu mất rồi "Tù trưởng Đỏ," tôi nói với nó, "muốn về nhà không?" "Sao kia, để làm gì?" nó đáp lại "Ở nhà chẳng vui tí nào. Tôi ghét đi học. Tôi thích cắm trại cơ. Ông sẽ không bắt tôi về nhà đấy chứ, Mắt Rắn?" "Không phải bây giờ", tôi nói. "Chúng ta sẽ trú trong hang này một thời gian" "Hoan hô!" nó hét lên vui sướng. "Tuyệt vời! Tôi chưa bao giờ thấy vui như bây giờ." Chúng tôi đi ngủ lúc 11 giờ đêm. Chúng tôi trải mấy tấm chăn to và mền bông lên sàn hang rồi để Tù trưởng Đỏ nằm giữa hai người. Chúng tôi không lo thằng bé sẽ bỏ trốn. Tiếng kêu răng rắc của mấy cành cây khô và tiếng sột soạt của lá cây như mở ra cánh cửa đến với cuộc đời ẩn dật của các băng cướp sống ngoài vòng pháp luật, khiến thằng bé vô cùng phấn khích. Nó nhảy nhót lung tung, vác súng trên tay và hét lớn "Chuẩn lệnh! Bắn," vào tai hai chúng tôi. Cứ như thế, chúng tôi đã mất ăn mất ngủ với nó trong ba tiếng liền. Cuối cùng, tôi có thể chìm vào giấc ngủ không mấy yên lành, và mơ thấy mình bị bắt cóc rồi bị một tên cướp tóc đỏ hung tợn cột vào gốc cây. Vào lúc rạng sáng, tôi giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy một âm thanh khủng khiếp phát ra từ phía Bill. Đó không phải là tiếng thét lớn, tiếng gầm, tiếng hú hay tiếng gào, không phải là những tiếng kêu mà bạn nghĩ hẳn sẽ phải thoát ra từ thanh quản đàn ông. Đó chỉ đơn giản là những tiếng rít yếu ớt, kinh hãi và đầy nhục nhã, như tiếng nôn ói của đàn bà khi trông thấy ma quỷ hay sâu đo vậy. Thật hãi hùng làm sao khi phải nghe một người đàn ông khỏe mạnh, tuyệt vọng, mập mạp kêu thất thanh như thế trong một cái hang lúc rạng sáng. Tôi chồm dậy xem có chuyện gì. Ngay trước mắt tôi, Tù trưởng Đỏ đang ngồi trên ngực Bill, một tay nắm chặt lấy tóc cậu ta, còn tay kia đang cầm con dao bọc da chúng tôi vẫn dùng để thái thịt hun khói. Thật chuyên nghiệp và không chút đắn đo, nó định lột da đầu của Bill theo đúng từng lời chỉ dẫn mà nó nghe được vào tối hôm trước. Tôi giật con dao khỏi tay thằng nhóc rồi ấn nó xuống đệm lần nữa. Nhưng, từ lúc đó, Bill bắt đầu bị hoảng loạn. Cậu bạn tội nghiệp nằm phía bên giường của cậu ta, nhưng nhất định không chịu chợp mắt chừng nào thằng bé còn ở trong hang. Tôi có thiếp đi được một lúc. Nhưng khi trời sáng dần, tôi lại nhớ ra lời mà Tù trưởng Đỏ đã nói với tôi hôm trước, rằng tôi sẽ bị thiêu trên một cái cọc lúc mặt trời mọc. Không phải là tôi thấy lo lắng hay hoảng sợ gì đâu, nhưng tôi ngồi dậy, đốt thuốc rồi dựa lưng vào một tảng đá "Sao cậu dậy sớm vậy, Sam?" Bill cất tiếng hỏi "Tôi hả? " tôi đáp lại "Ồ, tôi thấy hơi đau ở vai. Tôi nghĩ ngồi thẳng lên sẽ đỡ hơn." "Đồ dối trá!" Bill nói. "Cậu đang sợ thì có. Cậu tưởng là cậu sẽ bị thiêu lúc mặt trời mọc, và cậu sợ thằng bé sẽ làm thật. Và đúng là nó sẽ làm như thế đấy, nếu nó tìm thấy diêm. Không phải là quá khủng khiếp sao, Sam? Cậu nghĩ là sẽ có người chịu bỏ tiền để chuộc lại thứ quỷ quái như thế à?" "Tất nhiên rồi," tôi đáp lại. "Một thằng nhóc hư đốn như vậy chính là kiểu quý tử mà các ông bố bà mẹ phải nâng như nâng trứng. Bây giờ, cậu và Tù trưởng dậy nấu bữa sáng. Tôi sẽ lên đỉnh núi và quan sát xung quanh." Tôi leo lên đỉnh núi và quan sát các vùng lân cận. Tôi cứ nghĩ mình sẽ được chứng kiến một đám địa chủ cường tráng lăm lăm lưỡi cày và cào rơm sáng bóng hành quân từ Summit qua vùng đồng quê để đến trừng trị mấy tên bắt cóc hèn nhát. Nhưng trước mắt tôi chỉ là một vùng đất yên bình thấp thoáng bóng dáng một người đàn ông đang cày ruộng bên cạnh con la xám ở phía xa xa. Chẳng hề có ai lội qua con lạch, và cũng không có người đưa thư nào hướng về thị trấn để đem tin cũ đến với đôi vợ chồng đang ngày đêm trông ngóng đứa con trai. Vùng ngoại ô của Alabama vẫn như đang chìm trong giấc ngủ yên bình vậy. "Có lẽ", tôi tự nhủ "việc chú cừu non bị lũ sói độc ác bắt cóc vẫn chưa bị phát giác. Chúa cứu giúp đám chó sói chúng tôi!" Rồi tôi xuống núi để ăn sáng Khi về đến hang, tôi thấy Bill dựa lưng vào thành hang, thở dốc, và thằng bé đang định ném một cục đá to bằng nửa quả dừa về phía Bill "Nó bỏ cả củ khoai tây còn đỏ hỏn vào lưng áo tôi", Bill lí giải, "rồi nó đá nát củ khoai tây, và tôi úp tai nó. Cậu vẫn mang súng theo mình đấy chứ Sam?" Tôi tước hòn đá từ tay thằng bé và (nỗ lực) giải quyết vụ cãi lộn. "Ta sẽ cải huấn ngươi!" thằng bé nói với Bill. "Chưa có ai cả gan đánh Tù trưởng Đỏ mà chưa phải trả giá. Người cứ cẩn thận đấy!" Sau bữa sáng, nó lấy một mẩu da bọc chỉ ra khỏi túi áo rồi ra khỏi hang để tháo chỉ. "Giờ nó lại định làm cái trò gì nữa?" Bill hỏi một cách lo lắng. "Cậu có nghĩ là nó sẽ bỏ trốn không Sam?" "Đừng lo," tôi đáp lại. "Nó không giống đứa thích ru rú ở xó nhà. Nhưng chúng ta phải sớm lên kế hoạch đòi tiền chuộc thôi. Hình như Summit không hoảng hốt lắm về chuyện nó đã biến mất, nhưng có lẽ chúng chưa nhận ra điều ấy. Có lẽ bạn bè nó nghĩ rằng nó đang ngủ qua đêm tại nhà bà cô Jane hay nhà hàng xóm nào đó. Thôi kệ, rồi hôm nay chúng sẽ nhận ra nó đã bị bắt cóc. Tối nay chúng ta phải gửi thư đến cha nó để đòi 2000 đô-la thôi." Đúng lúc đó, chúng tôi nghe thấy một tiếng hiệu lệnh xung phong giống như tiếng của David khi chàng đánh bại nhà vô địch Goliath. Tù trưởng Đỏ đã lôi ra từ túi áo một cái ná cao su và quăng quanh đầu Tôi vừa kịp né cái ná thì nghe thấy một tiếng uỵch nặng nề và tiếng thở ra giống như tiếng một con ngựa khi được tháo yên phát ra từ phía Bill. Một hòn đá đen to như quả trứng đập trúng tai trái của Bill. Cậu ta lảo đảo rồi ngã quỵ vào đám lửa qua cái chảo đầy nước sôi dùng để rửa bát. Tôi kéo Bill ra và dội nước lạnh qua đầu cậu ta suốt nửa giờ liền. Ngay sau đó, Bill ngồi dậy và sờ vào sau tai rồi nói: "Sam, cậu có biết nhân vật yêu thích của tôi trong kinh thánh không? "Bình tĩnh nào," tôi an ủi Bill. "Rồi cậu sẽ tỉnh táo ngay ý mà." "Vua Herod," Bill tiếp tục lẩm bẩm. "Cậu sẽ không đi mất mà bỏ tôi lại một mình đúng không Sam?" Tôi ra khỏi hang, tóm lấy thằng bé rồi lắc vai nó đến khi nó thấy rụng rời cả người "Nếu ngươi không chịu nghe lời," tôi nói, "ta sẽ đưa ngươi về thẳng nhà đấy. Rồi, vậy ngươi định cư xử ngoan ngoãn hay chưa nhỉ?" "Tôi chỉ đùa thôi mà," nó lí nhí đáp lại. "Tôi đâu có muốn làm đau Hank Già. Nhưng vì sao ông ta lại đánh tôi vậy? Tôi hứa sẽ ngoan ngoãn mà Mắt Rắn, nếu ông không đưa tôi về nhà và để tôi chơi trò Trinh sát Đen hôm nay." "Ta không biết trò này, " tôi nói. "Đó là chuyện của ngươi và Bill. Hôm nay ông ta sẽ chơi với ngươi. Ta phải ra ngoài có chút chuyện. Giờ ngươi vào hang, giảng hòa với ông ta và nói ngươi xin lỗi vì đã làm ông ta đau, hoặc là ngươi về nhà ngay lập tức." Tôi bắt thằng bé và Bill làm hòa, rồi tôi gọi Bill ra một góc và nói với cậu ta tôi sẽ đến Poplar Cove, một ngôi làng nhỏ cách hang ba dặm để tìm hiểu xem người dân Summit phản ứng thế nào khi nghe tin bắt cóc. Tôi cũng nghĩ là tốt hơn hết chúng tôi nên gửi tối hậu thư đến lão già Dorset để đòi tiền chuộc và chỉ dẫn cách trả tiền. "Cậu biết đấy, Sam" Bill nói "tôi đã luôn sát cánh bên cậu, dù là động đất, cháy rừng, lũ lụt, hay khi chơi poker, khi bị chửi bới thậm tệ, khi bị cảnh sát truy đuổi, khi cướp tàu hỏa, khi bão lốc. Cả đời này tôi chưa bao giờ thấy hoảng loạn cho đến khi chúng ta bắt cóc quả tên lửa di chuyển bằng hai chân kia. Nó khiến tôi điên mất thôi. Cậu sẽ không bỏ tôi ở đây với nó đấy chứ Sam?" "Chiều nay tôi sẽ về," tôi nói. "Cậu phải chơi với nó và bắt nó giữ im lặng đến khi tôi quay về. Và giờ chúng ta sẽ viết thư cho lão Dorset." Bill và tôi lôi giấy bút ra viết thư trong khi Tù trưởng Đỏ, với chăn bọc quanh người, canh ở cửa hang. Bill cứ nước mắt ngắn nước mắt dài năn nỉ tôi chỉ đòi 1500 đô-la thay vì 2000 đô-la tiền chuộc. "Tôi không có ý," Bill nói "coi thường tính nhân văn của tình phụ tử, nhưng chúng ta đang nói về con người ở đây, và chẳng có người nào chịu bỏ ra đến 2000 đô-la cho cái thứ mèo hoang mặt rỗ 40 pao này đâu. Tôi chỉ muốn 1500 đô-la tiền chuộc thôi. Phần chênh lệch tôi sẽ bù cho cậu." Và thế là để Bill nhẹ lòng, tôi đành đồng tình. Rồi chúng tôi cùng viết một bức thư có nội dung thế này: Ngài Ebenezer Dorset kính mến, Chúng tôi đang giam con trai ngài ở một nơi rất xa Summit. Dù là ngài hay những thám tử lành nghề nhất đều không thể tìm ra chúng tôi. Tất nhiên, cách duy nhất để ngài có thể giành lại con trai của mình là như sau: Chúng tôi muốn 1500 đô-la trả bằng tờ 100 đô-la. Ngài phải đưa tiền vào nửa đêm tại đúng địa điểm và trong cùng một hòm thư với lá thư đáp trả của ngài, như sẽ được miêu tả dưới đây. Nếu đồng ý với những điều kiện trên, hãy viết thư hồi âm và cử một người duy nhất đi gửi thư vào lúc tám giờ ba mươi phút. Sau khi qua Lạch Owl, trên đường đến Poplar Cove sẽ có ba cái cây lớn cách nhau khoảng 100 thước, gẩn hàng rào bao quanh cánh đồng lúa mì ở bên tay phải. Ở dưới hòm thư cạnh hàng rào, đối diện với cái cây thứ ba, ngài sẽ tìm thấy một cái hộp bằng giấy bổi nhỏ. Người đưa thư sẽ đặt thư đáp vào hộp rồi ngay lập tức trở về Summit. Nếu ngài định trở mặt hay không thế đáp ứng yêu cầu của chúng tôi thì ngài sẽ không bao giờ được gặp lại con trai yêu dấu của ngài nữa. Nếu ngài đưa tiền cho chúng tôi đúng theo yêu cầu, thằng bé sẽ an toàn trở về bên ngài trong vòng ba tiếng. Không thương lượng thêm, và nếu không thể đáp ứng yêu cầu của chúng tôi, chúng tôi sẽ không liên lạc với ngài nữa HAI GÃ TUYỆT VỌNG Tôi viết tên Dorset vào mục người nhận, rồi đút thư vào túi áo. Khi tôi chuẩn bị đi, thằng nhóc đến gần tôi và nói "A Mắt Rắn, ông nói tôi có thể chơi trò Trinh sát Đen khi ông đi có việc mà." "Chơi trò này, tất nhiên rồi," tôi đáp lại. "Ông Bill sẽ chơi với ngươi. Trò này chơi như thế nào vậy?" "Tôi là Trinh sát Đen," Tù trưởng Đỏ nói, "và tôi phải vượt qua hàng rào để báo với người dân rằng Người Da đỏ đang đến. Tôi chán phải tự đóng vai người Da đỏ rồi. Tôi muốn là Trinh sát Đen cơ." "Được thôi," tôi đáp lại. "Nghe có vẻ vô hại đấy nhỉ. Ta nghĩ là Bill sẽ giúp ngươi đánh bại bọn man rợ phiền nhiễu ấy thôi." "Tôi phải làm gì?" Bill vừa hỏi vừa ném cái nhìn đầy hoài nghi về phía thằng bé. "Ông đóng vai con ngựa," Trinh sát Đen nói. "Cúi cả người xuống đi. Làm sao mà tôi qua rào được nếu không có ngựa?" "Cậu phải làm thằng nhóc vui đấy," tôi nói, "tới khi kế hoạch của chúng ta thành công mĩ mãn. Thoải mái chút đi." Bill đóng vai con ngựa với ánh mắt y như của một con thỏ bị lạc bẫy vậy "Hàng rào còn cách xa không vậy nhóc?" Bill hỏi với giọng khàn khàn "Chín mươi dặm," Trinh sát Đen đáp trả. "Và ông phải khom người để đến nơi kịp lúc đấy. Oa, đi đi!" Trinh sát Đen nhảy lên lưng và đạp gót chân vào hai bên sườn của Bill "Lạy chúa," Bill lẩm bẩm, "quay lại nhanh đi Sam. Tôi ước gì chúng ta không đòi hơn 1000 đô-la. Này, hoặc là ngươi dừng đá vào người ta, hoặc là ta sẽ đứng dậy rồi đun nồi nước để luộc chín ngươi đấy." Tôi đến Poplar Cove rồi đi lang thang qua bưu điện và mấy cửa tiệm để tán gẫu với mấy kẻ thô kệch qua đây buôn bán. Một gã buôn rượu nói rằng hình như cả thị trấn Summit đang náo loạn vì cậu quý tử của Ebenezer Dorset vừa mất tích hay bị bắt cóc gì đấy. Tôi chỉ cần biết có thế. Tôi mua một ít thuốc lá loại rẻ tiền như đậu đũa, rồi tôi lén gửi thư và ra khỏi thị trấn. Ông trưởng phòng bưu điện nói người đưa thư sẽ đến trong khoảng một giờ nữa để chuyển thư về Summit. Khi về hang, tôi không thấy Bill và thằng bé đâu. Tôi nhìn ngó khắp hang, rồi đánh liều gọi lớn vài tiếng, nhưng chẳng thấy động tĩnh gì Vì thế, tôi đốt thuốc rồi ngồi bên bờ sông phủ rêu xem chuyện gì sẽ xảy ra Khoảng nửa tiếng sau, tôi nghe thấy tiếng sột soạt ở bụi rậm, và Bill bước lảo đảo vào bãi lầy trước hang. Đằng sau lưng Bill là thằng nhóc, bước đi nhẹ nhàng như một trinh sát, trên môi nở nụ cười rộng đến mang tai. Bill dừng lại, bỏ mũ xuống và lau mặt bằng khăn tay màu đỏ. Thằng nhóc đứng cách Bill khoảng tám feet "Sam, "Bill thều thào nói, "có thể cậu sẽ cho rằng tôi là kẻ phản bội, nhưng tôi cũng không còn cách nào khác. Tôi là một người trưởng thành, có cơ bắp vạm vỡ và thói quen tự vệ, nhưng rồi cũng sẽ có lúc tôi không thể sống ích kỷ và chỉ nghĩ cho bản thân được nữa. Thằng nhóc không còn ở đây nữa. Tôi đưa nó về nhà rồi. Mọi chuyện kết thúc rồi. Trong lịch sử đã có những chiến sĩ, "Bill tiếp tục kể lể," thà chết còn hơn bỏ rơi gốc cây họ đã cất công vun vén. Nhưng họ chưa bao giờ bị tra tấn tinh thần như tôi bây giờ. Tôi luôn cố sống theo đúng tôn chỉ của chúng ta, nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó thôi " "Chuyện gì xảy ra vậy Bill?" tôi hỏi "Tôi bị nó cưỡi trên lưng," Bill kể tiếp, "suốt cả chín mươi dặm đến tận bờ rào, không chừa một in-sơ nào. Sau đó, khi toàn bộ cư dân đã được giải cứu, tôi được tặng thưởng yến mạch. Nhưng làm sao tôi có thể vờ coi cát là yến mạch được. Sau đó, tôi mất đến một giờ đồng hồ để giải thích cho nó nghe tại sao nó có thể nhìn xuyên mấy cái lỗ, tại sao có đường hai chiều, và tại sao cỏ lại xanh. Để tôi nói cậu nghe, Sam, sức chịu đựng của con người chỉ đến thế thôi. Tôi xách cổ nó và lôi nó xuống núi. Trên đường đi nó đá tôi thâm tím cả chân từ đầu gối xuống, và tôi có hai hay ba vết cắn ở ngón cai, rồi bàn tay tôi đau như bị thiêu đốt vậy" "Nhưng nó đã biến rồi, "Bill tiếp tục, "về nhà rồi. Tôi chỉ cho nó đường về Summit rồi đá nó xa đến tám feet ấy. Tôi xin lỗi vì chúng ta đã mất món tiền chuộc, nhưng hoặc là thế, hoặc là Bill Driscoll này sẽ vào trại thương điên." Vừa nói, Bill vừa thở hổn hển, nhưng trên gương mặt đầy tức giận của cậu ta lại ẩn chứa nét thanh thản và mãn nguyện thật khó tả. "Bill," tôi hỏi, "trong gia đình cậu không có ai mắc bệnh tim đấy chứ?" "Không," Bill đáp lại, "không có bệnh kinh niên nào hết ngoại trừ sốt rét và tai nạn. Sao đột nhiên cậu lại hỏi tôi?" "Thế thì cậu có thể quay người," tôi tiếp tục, "và xem sau lưng cậu có gì" Bill quay người lại, và trước mặt cậu ta là thằng nhóc. Gương mặt đang ửng hồng của Bill đột nhiên tối xầm lại. Rồi Bill ngồi sụp xuống đất và bắt đầu vặt cỏ. Trong suốt một giờ liền, tôi cứ sợ Bill sẽ hóa điên. Và tôi đành phải nói với Bill rằng kế hoạch của tôi là ưu tiên phi vụ này lên hàng đầu, rằng chúng tôi sẽ sớm lấy được tiền chuộc rồi rời khỏi nơi đây trước nửa đêm, nếu ông già Dorset chịu làm theo chỉ dẫn của chúng tôi. Vì vậy, Bill cố ném về phía thằng nhóc một nụ cười yếu ớt và hứa sẽ đóng vai tên lính Nga trong chiến tranh Nga-Nhật với nó một khi đã bình tĩnh hơn Kế hoạch của tôi là có được món tiền chuộc mà không bị bắt do mắc phải mấy trò gậy ông đập lưng ông vốn được các tay bắt cóc chuyên nghiệp hết sức ưa chuộng. Cái cây nơi chúng tôi đặt cái hộp thư mà chút nữa thôi sẽ là hòm chứa tiền chuộc, nằm gần rào chắn đường giữa chốn đồng không mông quạnh. Bọn cách sát nếu có đến đây để theo dõi kẻ đến lấy thư sẽ nghĩ rằng chúng có thể thấy rõ tên này từ rất xa, dù hắn đang ở trên đường hay trên đồng. Nhưng không, thưa các ngài! Lúc tám giờ kém ba mươi phút, để đợi kẻ đưa thư đến, tôi đã ẩn nấp trên cái cây ấy kĩ như tắc kè hoa rồi Quả nhiên, vào đúng giờ đã hẹn, một cậu thiếu niên đi xe đạp đến nơi đặt chiếc hộp dưới chân hòm thư cạnh bờ rào. Rồi cậu ta bỏ vào hộp một mẩu giấy gập và lại đạp xe về Summit. Tôi đợi khoảng một tiếng trước khi đưa ra nhận định rằng mọi chuyện đã được giải quyết hết sức sòng phẳng. Tôi trèo từ trên cây xuống, lấy lá thư, đi men theo bờ rào tới khi vào đến rừng, và quay trở lại hang trong nửa tiếng còn lại. Tôi mở thư rồi đến gần chiếc đèn dầu và đọc to cho Bill nghe. Nét chữ trên lá thư được viết bằng mực này thật chẳng khác nào gà đang bới giun, và nội dung lá thư chỉ có thế này:
Gửi hai Gã Tuyệt vọng
Các quý ông, ngày hôm nay, tôi mới nhận được thư đòi tiền chuộc của các ông qua đường bưu điện. Tôi nghĩ là yêu cầu của các ông có phần hơi quá
đáng, và vì lí do đó, tôi có đề suất khác mà tôi tin là các ông sẽ chấp nhận:
Các ông sẽ mang Jimmy về đến tận cửa nhà và trả tôi 250 đô-la bằng tiền mặt,
rồi tôi sẽ tìm cách để thằng bé không bám theo các ông nữa. Các ông nên đến
trước nửa đêm, bởi nếu hàng xóm tin là thằng bé bị bắt cóc thật thì tôi sẽ
không chịu trách nhiệm trước những việc họ sẽ làm đối với những kẻ mang thằng
bé về
Trân trọng
EBENEZER DORSET
"Ôi những tên cướp vùng Penzance vĩ đại!" tôi thốt lên, "trong tất cả những điều xấc láo mà lão ta có thể nói..." Nhưng rồi tôi liếc nhìn Bill và chợt không dám nói tiếp. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy ánh mắt nguy hiểm hơn ánh mắt của Bill lúc đó trên gương mặt của một gã ngốc hoặc một kẻ vũ phu "Sam, " Bill nói, "Chúng ta chỉ mất có 250 đô-la đúng không? Chúng ta thừa tiền mà. Chỉ ở cạnh thằng nhóc này một đêm nữa thôi là tôi sẽ vào trại thương điên thật đấy. Ông Dorset quả không phải chỉ là một quý ông chu đáo mà còn thật hào phóng khi đưa ra một lời đề nghị như vậy với chúng ta. Cậu không định bỏ lỡ cơ hội này đúng không? "Nói thật với cậu, Bill," tôi nói, "con cừu lắm miệng này cũng khiến tôi khó chịu thật. Chúng ta sẽ đưa nó về nhà, trả tiền chuộc và tẩu thoát." Đêm hôm đó, chúng tôi đưa nó về nhà. Để lôi được thằng bé đi, chúng tôi phải nói dối nó rằng bố nó đã mua một khẩu súng trường nạm bạc và một đôi giày da đanh cho nó, và rằng hôm tới, chúng tôi sẽ đưa nó đi săn gấu. Vừa đúng mười hai giờ đêm, chúng tôi gõ cửa nhà Ebenezer. Đúng vào lúc mà nhẽ ra tôi đang phải lấy 1500 đô-la từ cái hộp ở gốc cây như kế hoạch ban đầu thì Bill đang đưa 250 đô-la cho lão Dorset. Khi thằng bé nhận ra chúng tôi định bỏ nó lại, nó bắt đầu kêu rít như đàn óc và nhanh chóng bám chặt như đỉa vào chân Bill. Cha nó phải kéo tay nó ra dần dần như người ta đập vữa trên tường vậy "Ông có thể giữ nó trong bao lâu?" Bill hỏi "Tôi không còn khỏe như xưa," lão già Dorset đáp lại, "nhưng tôi nghĩ tôi có thể cho hai vị mười phút." "Thế là quá đủ rồi," Bill nói. "Trong mười phút tôi đã vượt qua các bang miền trung, nam và trung tây rồi. Tôi đang chuẩn bị sang biên giới Canada rồi ấy chứ." Và, trong khi trời còn tối đen như mực, một người đàn ông to béo như Bill đã chạy xa khỏi Summit đến một dặm rưỡi trước khi một kẻ có đôi chân khỏe khoắn như tôi có thể đuổi kịp cậu ta. |
Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013
the ransom of Red Chief - vietnamese translation
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét